fbpx

30-07-2020

Xử lý trì hoãn – Khoa học hướng dẫn cách gì?

Chúng ta thường thấy việc trì hoãn xảy ra ở khắp nơi và ở ngay trong chính bản thân mình. Để trao đổi về vấn đề này, Dan Ariely đã có hàng loạt các thí nghiệm liên quan và cho chúng ta nhiều gợi ý.

Hinh2 Trizgyrus trihoan2

Theo ông dẫn dắt, trì hoãn trong Tiếng Anh được viết là “procrastination”, xuất phát từ tiếng Latinh: “pro” có nghĩa là “cho”, “cras” có nghĩa là “ngày mai”. Khi bắt đầu lên kế hoạch hoặc hứa điều gì đó, chúng ta ở trong trạng thái thoải mái. Ví dụ, khi lên kế hoạch tập thể dục, ta rất vui vẻ và tưởng tượng mình sẽ làm được. Nhưng thực tế sáng dậy ta buồn ngủ, khi có nhiều việc khác chen vào ta ưu tiên những việc theo thói quen tạo sự thoải mái và bắt đầu dời lịch. Gần như thói quen “để ngày mai” là bệnh khá phổ biến.

Để kiểm tra nhận định này, Dan Ariely đã làm thí nghiệm với các sinh viên trong 3 lớp. Đầu học kỳ kéo dài 12 tuần, ông để cho họ được phép chọn thời gian nộp 3 bài tiểu luận chính với các quy định như sau:

Lớp A: Học sinh được tự do nộp bất cứ thời điểm nào miễn sao kết thúc học kỳ có đủ 3 bài.

Lớp B: Học sinh cam kết thời hạn nộp mỗi tiểu luận, họ nộp đúng hoặc sớm trước thời hạn cam kết không có ưu tiên nào về điểm số. Nếu họ nộp trễ, họ sẽ bị phạt giảm 1% điểm cho mỗi ngày chậm trễ.

Lớp C: Giảng viên quy định rõ ràng thời gian hạn mỗi tiểu luận. Ở đây không có sự lựa chọn hay linh động

Cuối học kỳ, kết quả như sau:

Lớp C (ba hạn nộp cố định) nhận được kết quả tốt nhất;

Lớp A (sinh viên trong lớp không có hạn nộp nào) có kết quả kém nhất;

Lớp B (được phép chọn ba hạn nộp nhưng sẽ bị phạt nếu không đảm bảo thời hạn đó) có kết quả nằm ở giữa.

Hinh3 Trizgyrus trihoan3

Kết quả này gợi lên điều gì?

– Đầu tiên, các sinh viên (hay chính chúng ta) thật sự có trì hoãn;

– Thứ hai, khi đưa ra quy định và hạn chế nghiêm ngặt quyền tự do của họ là phương pháp tốt nhất để chữa trị căn bệnh trì hoãn.

– Tuy nhiên, kết quả đáng chú ý nhất là cần trao cho các sinh viên một công cụ để họ có thể cam kết trước các thời hạn sẽ giúp họ đạt được kết quả tốt hơn.

Nếu đặt mình ở vị trí sinh viên, chúng ta thấy mình ở lớp A và lớp B sẽ tự chủ hơn. Mình có quyền làm chủ và kiểm soát được thời gian, được phép ra quyết định và chịu trách nhiệm với quyết định của mình. Thêm vào đó, mỗi lần lên thời hạn, mình cần lường trước rất nhiều yếu tố và cân nhắc được các điều kiện xung quanh để “cá nhân hóa” kế hoạch.

Không ai muốn mình phải bị dẫn dắt và ép buộc thực hiện bởi người khác. Ngoài ra, “người khác” chưa hẳn đã đủ kinh nghiệm như các giảng viên để phân bổ thời gian tương đối hợp lý cho mình. Vì vậy, chúng ta không thể phụ thuộc vào người khác. Cuộc đời mình, mình sẽ cần quyết định.

Hinh4 Trizgyrus trihoan4

Như vậy, giải pháp đề xuất để tất cả mọi người có thể chữa căn bệnh trì hoãn cho mình là:

  1. 1. Tự cam kết thời hạn.

Thông thường, ta nên chia nhỏ 1 việc thành các việc nhỏ và hoàn thành các việc nhỏ trong vòng 48h. Như vậy, chúng ta sẽ đảm bảo tiến từng bước vững chắc.

  1. 2. Nhờ người hỗ trợ thực hiện cam kết

Kiếm người nào đó đồng hành giúp mình theo dõi và thực hiện cam kết sẽ cần thiết khi tự thân thấy chưa đủ vững vàng. Ngoài ra, có thể tự cam kết mức phạt khi mình vi phạm và thực hiện triệt để.

Mỗi ngày là mỗi hành trình lớn lên. Chúng ta chỉ thực sự lớn lên khi các thói quen xấu của mình được thay thế bằng các thói quen tốt. Với cách này sự lớn mới thực sự vững chãi và phát triển từ trong gốc rễ.

Hy vọng bài viết này sẽ giúp ích được chính mình và các bạn phần nào để giải quyết căn bệnh “ngày mai”.

TRIZGyrus TEAM